,
Cập nhật lúc 11:28, Thursday, 26/08/2010
Vững vàng trên… đôi nạng gỗ
(QNĐT)- Bị liệt hai chân từ năm lên 3, nhưng vẫn cần cù “leo dốc” và chinh phục Khoa điện - Trường cao đẳng Cộng đồng Quảng Ngãi, học liên thông và tốt nghiệp khao Toán-Lý - Đại học Công nghiệp TP.HCM, đang là sinh viên năm 4 khoa CNTT trường Đại học Khoa học Huế. Là lao động chính nuôi 2 em ăn học và một em trai viêm não Nhật Bản sống đời sống thực vật 20 năm nay; chăm sóc ông bà nội và cha mẹ già luôn bị đau yếu.
![]() |
*Tuổi thơ dữ dội!
Ngày bà Hồ Thị Kiều sanh hạ đứa con trai đầu lòng khôi ngô và lành lặn. Bao nhiêu tình thương trong gia đình dồn hết cho con, hạnh phúc khi thấy con cười, chập chững những bước đi đầu tiên và ê a gọi lên hai tiếng thân thương ba, mẹ…
Mải vun vén niềm vui cho con, bà Kiều không ngờ có một ngày cơn bạo bệnh viêm tủy cắt ngang, liệt dây thần kinh vận động ập đến với Kiệt khi mới tròn 3 tuổi. Từ Trung tâm y tế huyện Đức Phổ, chuyển lên Bệnh viện Đa khoa tỉnh, rồi vượt hơn một ngàn km đưa con vào TP. Hồ Chí Minh chạy chữa.
Thế nhưng, dù đã bỏ cả việc đồng áng, bán đến hạt thóc, con gà cuối cùng trong nhà để có tiền cho hàng chục đợt điều trị kéo dài cả năm trời tại nhiều bệnh viện lớn khác nhau, đôi chân của Kiệt vẫn cứ teo tóp dần.
Sau hơn 4 năm điều trị không thuyên giảm, gia đình đưa Kiệt về quê. Cuộc đời của cậu bé 7 tuổi từ đây bước sang những cung bậc khác nhau. Ông Trần Văn Bân- cha Kiệt, tâm sự: “nhiều lúc đi làm về, thấy con ngồi trong hiên nhà nhìn lũ trẻ nô đùa ngoài đường đầy thèm muốn, nước mắt tôi cứ chảy dài”.
Những tưởng rồi tuổi thơ của Kiệt cứ thế lặng lẽ trôi qua trong mặc cảm, tự ti. Nhưng với trí thông minh, cần cù và nghị lực, Kiệt đã khiến mọi người phải ngạc nhiên và khâm phục.
Hằng ngày, em lân la sang nhà hàng xóm tìm đọc sách cũ rồi đòi bố mẹ cho đi học. Ông bà Bân thấy con tật nguyền, đi còn chưa vững huống gì ra lớp, nên cứ nhìn con ái ngại. Song trước ánh mắt đầy quyết tâm của con, ông Bân cũng mềm lòng xin cho con vào lớp.
Hết lớp 1, qua lớp 2… thấm thoát đã sang lớp 9. Kiệt làm các thầy cô bất ngờ vì tiếp thu bài rất nhanh và luôn có kết quả học tập xuất sắc.
Với kết quả 9 năm học xuất sắc của mình, Kiệt đã âm thầm nuôi dưỡng ước mơ chinh phục trường Hoàng Hoa Thám, một trong 3 trường THPT có chất lượng dạy và học cao nhất của Đà Nẵng (cách Đức Phổ 180km). Ngày Kiệt thông báo với cha mẹ vào trường với số điểm tuyệt đối, cũng là ngày ông bà Kiều đứng ngồi không yên vì lo lắng chuyện đi lại, ăn uống và học hành của con. Cảm phục trước ý chí vượt lên bản thân để theo học của Kiệt mà một người bác ở Đà Nẵng đã nhận đưa Kiệt ra học.
Quãng đường từ nhà bác đến trường cũng ngót nghét hơn 1,5km cho nên hằng ngày từ sáng sớm, Kiệt đã phải lóc cóc chống nạng đi học. Có hôm mưa lụt, nước ngập ngang thắt lưng, người dân quanh khu phố vẫn thấy Kiệt bì bõm với đôi nạng gỗ đến lớp.
Vậy mà Kiệt xuất sắc vượt qua 3 năm học THPT, ngay trong lần tham dự kỳ tuyển sinh đại học đầu tiên đã đỗ vào Khoa Toán-lý, Trường ĐH Sư phạm Đà Nẵng.
*Nghị lực và ước mơ!
Ngày nhận được giấy báo nhập trường, vui buồn lẫn lộn, bởi lẽ hơn ai hết, Kiệt thừa hiểu rằng với điều kiện kinh tế của gia đình chỉ có 4 sào ruộng, nhưng 6 khẩu, trong đó có 1 đứa em bị nhiễm chất độc da cam nằm một chỗ sống đời sống thực vật; mẹ bệnh khớp, cha viêm thận, ông bà nội già yếu nay ốm, mai đau thì lấy đâu ra tiền mà đi học?
Đặt chân vào cuộc đời sinh viên với những lo toan, Kiệt mới thấu hiểu được sự nghiệt ngã của nó. Vừa lo thủ tục nhập trường xong, Kiệt đã chống nạng đi khắp nơi gõ cửa xin việc làm thêm kiếm tiền ăn học nhưng bế tắc. Chàng trai khuyết tật thấm thía rằng những bước vào đời không hề bằng phẳng trên đôi chân vốn dĩ đã không bằng phẳng.
![]() |
| Hướng dẫn học sinh học bài. |
Một năm nơi giảng đường đại học Sư phạm với bao vui buồn rồi cũng qua đi, ghánh nặng áo cơm đã khiến Kiệt không thể "trụ" được nơi đất khách, em đành tạm gác ước mơ để trở về Quảng Ngãi.
Về quê rồi, lại không chịu khuất phục trước những khó khăn, Kiệt lại thi và đậu vào Khoa điện- Trường Cao đẳng Cộng đồng Quảng Ngãi. Cảm thông với hoàn cảnh của Kiệt, bạn bè đã tìm, giới thiệu cho em làm gia sư.
Bằng sự tận tâm và kiến thức vững vàng của mình, Kiệt xoá đi sự hồ nghi, tạo được niềm tin cho phụ huynh vì sự tiến bộ trong học tập của con em họ, cũng như khi đậu điểm cao vào các trường đại học.
Tiếng lành đồn xa, nhiều phụ huynh, học sinh tìm đến gửi con cho Kiệt dạy học. Trong căn nhà cũ nơi con hẻm đường Phan Đình Phùng, nơi nghỉ của hai anh em cũng là lớp học. Hơn 10 em học sinh, hầu hết là các em học sinh lớp 11 đang chăm chú lên chiếc bảng đen, nghe Kiệt giảng bài.
Kiệt cho hay: “Mỗi ngày, dạy 5 ca học thêm như vậy, từ 7 giờ sáng đến 21 giờ đêm”. Kiệt khoe: “Năm ngoái, em kèm 15 em học sinh lớp 12, đi thi đại học, 10 em đậu. Vui lắm anh à”.
![]() |
| Và lạc quan bên những cô cậu học trò nhỏ. |
Sau giờ dạy kèm, hàng đêm Kiệt sửa chữa và nhận cài đặt chương trình vi tính cho khách tới 2-3 giờ sáng. Với số tiền kiếm được, không những đủ để Kiệt nuôi sống bản thân, trả chi phí học tập mà còn giúp cho em gái Trần Thanh Thúy, 26 tuổi học Trung cấp Kế toán tại thành phố Nha Trang; em trai Trần Tuấn Chiến học lớp 7 tại thành phố Quảng Ngãi.
Không chỉ tự hào là người anh làm gương cho các em noi theo, Kiệt còn là trụ cột chính trong gia đình. “Nhà làm nông, cha mẹ, ông bà lại hay đau ốm, đứa em trai năm nay đã 23 tuổi –Trần Tuấn Khải, bị viêm não Nhật Bản, bại liệt từ năm 3 tuổi nên các nguồn thu, chi trong nhà gần như trông chờ vào đôi bàn tay em.
Tháng 6, mẹ đi mổ tại TPHCM hết 40 triệu, sẵn ba đi theo khám bệnh viêm phổi mất 5 triệu, rồi tiền ăn học cho em gái, ông bà… Cố lắm, em mới giúp bố mẹ trả nợ xong 2 năm nay, có lẽ lại nợ tiếp thôi. Mới có 6 tháng đầu năm mà em thấy đuối quá”-Kiệt thẫn thờ.
Đuối cũng phải thôi, bởi theo nhẩm tính của tôi thì ít nhất, một tháng Kiệt phải làm ra ngót ngét 10 triệu đồng mới đủ chi tiêu cho đại gia đình 8 người trong đó 5 người mất sức lao động, 2 người đang đi học. “10 triệu đồng, với 2 người bình thường có công ăn việc làm ổn định trong một tháng, đang là số tiền trong mơ. Em giỏi thật”- tôi an ủi Kiệt rồi chia sẻ: “Ráng lên thôi em, lúc này cả nhà đang trông chờ, hy vọng, em mà chùn bước, họ biết bám víu vào đâu”.
Chia tay Kiệt khi mặt trời đã đứng bóng, câu nói cuối: “Em thấy đuối quá” với dáng người lệch đi trên đôi nạng gỗ cứ ám ảnh và văng vẳng theo tôi trên con đường về.
Em đang rất cần tiếp sức, bởi như em nói: “Hơn 1 tháng trời đi khắp nơi nộp hồ sơ xin việc, nhưng đều nhận được những cái lắc đầu”. Một công việc với mức lương ổn định để đảm bảo cuộc sống, nhất là khi đau ốm, đang là ước mơ của Kiệt.
Nhưng còn một ước mơ lớn hơn, nhân văn hơn của chàng sinh viên nghèo, tật nguyền Trần Tuấn Kiệt: Ước gì có một số vốn nho nhỏ để mở tiệm sửa chữa máy vi tính, tự nuôi sống bản thân, góp nhặt các em lang thang cơ nhỡ, những số phận không may mắn về đào tạo nghề, tạo công ăn việc làm, giảm bớt gánh nặng cho xã hội. Và tất nhiên cả mơ ước thật giản dị cho riêng mình - một mái ấm gia đình!
Hà Minh
http://baoquangngai.com.vn/channel/2032/201008/Vung-vang-tren-doi-nang-go-1956329/
,
Ý KIẾN BẠN ĐỌC
CÁC TIN KHÁC
Lời ru buồn(07/09/2009)
Áo xanh thắp sáng quê hương(10/08/2009)
“Hốt” bạc nhờ mở lớp dạy tán tỉnh(03/09/2009)
Mùa hè… mưu sinh(31/07/2009)
Thắp nến tri ân(27/07/2009)
“Yêu nhanh, cưới gấp, sớm ly hôn”(29/08/2009)
Vượt lên nỗi đau, đậu hai trường đại học(04/09/2009)
Khủng hoảng thừa(03/09/2009)
Một chuyện tình qua mạng, đẹp như cổ tích(24/08/2009)
,
,
,
,







