(QNĐT)- Nếu tháng giêng như cánh cửa của năm mở ra hân hoan chào đón năm mới với bao ước mơ và hy vọng. Thì cánh cửa tháng chạp lại tần ngần khép lại, đan cài bao nỗi niềm. Một thoáng vội vàng. Một thoáng ngẩn ngơ chờ đợi. Một thoáng vấn vương vỗ tình chốn cũ. Một thoáng trầm tư hoài tưởng…
| TIN LIÊN QUAN |
|---|
Tháng chạp. Ta nghe bên thềm vọng tiếng lá khua. Tiếng lá khẽ khàng đồng vọng cùng hơi bấc se se lành lạnh. Chợt câu thơ cũ vọng về neo lại thì thầm chút tình hoa cỏ. Rồi dong lên, rồi rỉ rả, rồi chấp chới những kí ức ngược dòng từ quá khứ xa xăm.
Tháng chạp. Ta nghe như đất trời dồn tụ muôn ngàn thanh sắc của bốn mùa xuân, hạ, thu, đông đang qua và đã xa đang tấu lên bản hòa ca với nhiều cung bậc trong cõi ta, cõi người. Cộng hưởng cùng những cung bậc ấy là giai điệu mưa phùn tháng chạp. Những hạt mưa tí tách xuyên qua những sợi gió se lạnh vừa đủ ướt cho vạn vật trên cõi trần dâu bể. Vừa đủ để ta trầm mặc giữa đất trời tháng chạp.
![]() |
Và có lẽ không ngoài những hoài niệm xa xăm, những ngẫm suy trần thế. Những hạt mưa ngỡ như bẽ bàng với sông rạch, ao hồ lại hạnh ngộ cùng đồng lúa triền dâu, cùng lộc non chồi biếc đợi nắng xuân về khai nhụy. Và, cũng đủ dặt dìu trong ta nỗi nhớ. Bầu trời sà sà nằng nặng màu xám như tấm phông nền để hiển hiện những cánh cò chao nghiêng chở nắng mà xao xác dáng mẹ, dáng chị ngày xưa…
Bất chợt mưa. Bất chợt nắng. Bất chợt âm u trầm tịch… có lẽ là thuộc tính của tiết trời tháng chạp, Để tiếng lòng ta bất chợt… Bất chợt nắng để dáng em, dáng ta một thời đỏng đảnh, thẹn thùng, tinh khôi thuần khiết hiện về. Cái thuở bên nhau xòe tay che làn mưa bụi để vô tình những cánh hoa xoan lác đác rơi trên tóc, trên vai, trên đường xuân xưa xửa trôi ngược dòng thời gian bồng bềnh trong nắng. Rồi song hành réo rắt ngân vang, chùng chình ẩn hiện. Ơi, ngày xưa, ngày xưa! Để bây giờ vừa nắng lại vừa mưa.
Tiết trời tháng chạp đỏng đảnh như cô gái mười tám đôi mươi. Nắng, mưa. Mưa, nắng bất chợt. Bầu trời đang âm u. Bỗng dưng xanh ngắt bồng bềnh mấy áng mây bông ngưng lại soi mình rồi cùng gió bay đi như phận người trôi nổi.
Ô hay nắng tháng chạp! Nắng lóe lên vàng ươm, mộng mị như nắng vàng thu thuần khiết. Miên man kéo ta về đầy ắp cảm xúc nhớ thương màu nắng tựu trường. Giờ lại hóa thân vào giọt nước đọng trên chồi nụ hoa xuân mà lung linh bảy sắc.
Nắng tháng chạp như dụ mị, si tình thuở ta mười tám. Nắng tháng chạp lại khoắc khoải nỗi trông chờ của người mẹ quê mỏi mắt chờ con từ phương trời xa lắc. Ơi, cái nắng tháng chạp không lời mà riu riu muôn ngàn cung bậc, muôn ngàn giai điệu vừa hiện hữu, vừa xa xăm.
Chiều nay trên sân nhà, giữa tiết trời tháng chạp. Bên những chậu mai, bên những cây cổ thụ đang cùng ta thủ thỉ. Mỗi vết cắt sửa, mỗi dáng cành uốn tạo đã thấm màu thời gian u nút, mốc meo lại là một dấu ấn thời gian để ta hoài cổ.
Thời gian vô tình mênh mang trôi để lại với dòng đời bao kỉ niệm có cay dắng ngọt ngào, có niềm vui và nỗi buồn hòa quyện. Ta nghe trong từng phiến lá, từng thân cành lời thì thầm sâu lắng, lời thương nhớ nồng nàn để ta miên man trôi về miền thương nhớ ấy. Nơi ấy, nơi trú ngụ của con tim, nơi đằm sâu của kí ức. Là điểm tựa của cuộc đời để ta vượt qua khổ đau mất mát, vươn tới bến bờ hạnh phúc. Đấy là nguồn cội tổ tông, là ơn nghĩa thầy cô, bè bạn thời ta cắp sách đến trường, là tiếng ru à ơi cất lên từ tiếng lòng của mẹ, là dáng cha điếm bước trâu đi bên luống cày đang độ ban trưa, là chốn quê nơi cái nhau rốn ta chôn ở đó và nơi có cánh diều tuổi thơ vi vút gió chiều.
![]() |
Dẫu cho mùa theo mùa đi mãi. Nhưng trong vòng tuần hoàn của trời đất, tháng chạp vẫn là tháng dồn tụ những nỗi niềm về một thời khuất hút. Giờ ngoái nhìn ai mà không bâng khuâng xao xuyến! Chỉ cần nghe tiếng lá cựa mình trong đêm tháng chạp cũng làm ta trở giấc. Chỉ cần nghe làn gió nồm non vi vu trong những ngày cuối tháng chạp cũng làm ta miên man trôi về miền quá khứ kiếm tìm hoài niệm. Nằm nghe tiếng đêm, nghe tiếng lá cựa mình, nghe lời nỉ non của lá mà trở trăn, suy ngẫm, thao thức đến hao ngót đêm trường.
Kiếp người mỏng manh hữu hạn sao lắm sân si, lắm thói đời thế thái. Ta thầm cảm ơn phận lá. Suốt một đời hiền hòa, dung dị, thủy chung cùng ta, cùng người, cùng vạn vật trên cõi trần nầy vậy. Buồn vui cùng ta lá sẻ chia bằng một ngôn ngữ chỉ ai quan tâm mới nhận ra. Thứ ngôn ngữ vẫn như sóng âm dao động. Và ta nhận ra bằng hình ảnh cựa mình, lất lây dao động.
Thì ra phận lá cũng có linh hồn. Huống chi ta phận người. “Suối vẫn trôi đời suối. Sông vẫn trôi đời sông. Sống trên đời cần có một tấm lòng.” Câu nói của ai đó tôi chỉ thoang thoáng nhớ. Có lẽ của ca sĩ Khánh Ly gởi nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn thì phải. Vâng, mỗi người có một hoàn cảnh. Nhưng “ Sống trên đời cần có một tấm lòng”.
Mỗi bước ta đi nghe vọng bước ta về. Để chiều nay ta thầm gọi ngày xưa. Ta thầm mong đời trao cho phận người những kí ức lung linh, những hoài niệm lóng lánh để tháng chạp về ngồi nhớ khôn nguôi.
Những ngày tháng Chạp Tân Mão- 2011.
Bùi Huyền Tương

